2026052176120.179
SƠ LƯỢC THÔNG TIN CỦA QUÂN ĐỘI MỸ VỀ HỆ THỐNG CÁC TRUNG ĐOÀN ĐƯỜNG
DÂY THUỘC CỤC HẬU CẦN MIỀN
1. Tổng quan
Năm 1969, Trung ương Cục miền Nam đã đánh giá lại hệ thống hậu
cần của mình tại địa bàn Đông Nam Bộ và kết quả là đã thực hiện một số thay đổi
lớn trong hệ thống đó. Một trong những thay đổi này là việc tổ chức lại các cơ
sở dưỡng bệnh và các cơ sở hạ tầng phục vụ các đoàn chi viện. Trước năm 1969,
việc quản lý các đoàn chi viện và dưỡng bệnh chủ yếu là trách nhiệm của các
đoàn hậu cần Miền khác nhau hoạt động ở các khu vực biên giới của Campuchia.
Trung ương Cục miền Nam, theo kế hoạch mới của mình, đã thành
lập hai trung đoàn mới (Trung đoàn 92 và Trung đoàn 94) và tổ chức lại Đoàn hậu
cần đường dây đã tồn tại trước đó (trước đây là Đoàn 90).
Các Đoàn mới này sẽ thành lập vào tháng 7 năm 69 và về cơ bản đã
được tổ chức và đi vào hoạt động vào tháng 8 năm 1969. Các Đoàn đảm nhận tất cả
các trách nhiệm về dưỡng bệnh và một phần trách nhiệm về cứu thương và y tế
trước đây là trách nhiệm của các Đoàn hậu cần. Trung đoàn Đường dây cũng duy
trì một chuỗi các trạm giao liên trên toàn khu vực biên giới.
Các đơn vị này (trừ Trung đoàn 90) được hình thành xung quanh
các bộ phận an điều dưỡng đã có trước đó của các đoàn hậu cần 82, 50, 70 và 86
và các đơn vị dưỡng bệnh độc lập như các tiểu đoàn D250, D260, D270, và D280
cũng như đơn vị T21, trước đây thuộc các đơn vị tham mưu của Trung ương Cục
miền Nam.
Cả ba Trung đoàn đều trực thuộc Phòng Quân lực và trang bị (J4),
Cục Tham mưu, Trung ương Cục miền Nam, mặc dù các đơn vị này cũng làm việc với Cục
Hậu cần và Cục Chính trị, Trung ương Cục miền Nam trong các hoạt động của mình.
Cũng có một số bằng chứng về sự phối hợp chặt chẽ với Phòng J15 (chức năng hiện
chưa rõ), Cục Tham mưu, Trung ương Cục miền Nam.
Trong những ngày đầu thành lập, cả ba Trung đoàn đều gặp nhiều
khó khăn về hành chính. Những khó khăn này chủ yếu là do thực tế là các Trung
đoàn được thành lập nhanh chóng và tổ chức liên tục thay đổi và mở rộng khi họ
phải ngay lập tức bắt đầu tiếp nhận số lượng lớn người từ các đoàn chi viện. Các
cơ sở y tế cũng gặp khó khăn do các bệnh viện của Đoàn hậu cần bị quá tải.
Tuy nhiên, ngoại trừ các bệnh viện bị quá tải, hầu hết những khó
khăn này được cho là đã được khắc phục vào đầu năm 1970. Các Trung đoàn vẫn
đang gặp vấn đề trong việc tổ chức các thành phần an ninh mới, đặc biệt là do
hậu quả của các chiến dịch tại Campuchia.
2. Nhiệm vụ
Mỗi Trung đoàn Đường dây được giao nhiệm vụ với chức năng riêng
biệt của mình, tuy nhiên, về nhiệm vụ cơ bản thì giống nhau.
Với ít nhất 30.000 người từ các đoàn chi viện (Tân binh loại C)
đến mỗi năm tại khu vực biên giới Quân khu III/IV SG, nhu cầu về một hệ thống
tổ chức để quản lý những người này là rất Lớn.
Các tài liệu đã chỉ ra rằng chủ yếu do sốt rét, hầu hết các Đoàn
chi viện mới đến không đủ thể lực để được biên chế trực tiếp vào các đơn vị
quân đội hoạt động tại miền Nam. Do đó, tất cả các Đoàn chi viện được phân vào
các đơn vị Hậu cần và Điều dưỡng khi đến khu vực biên giới. Các đơn vị này sau
đó chuyển những người cần chăm sóc y tế đến các bệnh viện của Đoàn hậu cần. Đối
với những nhân sự không được gửi đến bệnh viện của Đoàn hậu cần, Đơn vị Đường
dây sẽ tổ chức giáo dục chính trị và phục hồi thể chất, trước khi biên chế cá
nhân đó cho đơn vị chủ lực hoặc đoàn hậu cần.
Hầu hết các khóa huấn luyện hoặc phục hồi thể chất liên quan đến
việc xây dựng hầm, địa điểm cất giấu, nhà ở, đường sá… Những tân binh này cũng
nhận được các khóa huấn luyện bổ túc trước khi được biên chế. Đã có lưu ý rằng
trong một số trường hợp, người lính thuộc Đoàn chi viện hoặc dưỡng bệnh được
phân công tạm thời vào một Đoàn hậu cần trong một thời gian ngắn để hoàn thành
một yêu cầu hậu cần cụ thể. Khi hết thời hạn, những nhân sự này quay trở lại Đơn
vị Đường dây và được tái biên chế như nhân sự bổ sung thông qua các kênh thông
thường. Thời gian dưỡng bệnh thường thay đổi từ một tuần đến một tháng.
Các đơn vị dưỡng bệnh hoàn toàn chịu trách nhiệm về cá nhân của
họ sau khi xuất viện. Trung đoàn Đường dây sau đó có quyền kiểm soát trong việc
xác định liệu một cá nhân có đủ thể lực để trở thành nhân sự bổ sung hay không,
khi nào việc biên chế của anh ta sẽ diễn ra và anh ta sẽ đi đến đơn vị nào.
Đơn vị Hậu cần và điều dưỡng cũng chịu trách nhiệm quản lý hành
chính đối với tất cả nhân sự không thuộc Đoàn chi viện, bị thương hoặc ốm đau
được xuất viện từ bệnh viện của Đoàn hậu cần. Đơn vị cung cấp một số chăm sóc y
tế, huấn luyện thể chất và giáo dục chính trị trong khi cá nhân đang dưỡng
bệnh. Đơn vị Hậu cần và điều dưỡng chịu trách nhiệm về việc tái biên chế cá
nhân đã hồi phục. Hội đồng Kiểm tra Thương tích của Trung đoàn Đường dây có lẽ
là cơ quan xác định mức độ nghiêm trọng của chấn thương cá nhân và khả năng
thực hiện nhiệm vụ, và đề nghị biên chế cá nhân đó cho phù hợp. Nếu vết thương
đủ nghiêm trọng làm cho một người lính không thể được gửi đến đơn vị chủ lực,
nhưng anh ta vẫn đủ sức khỏe để thực hiện một số nhiệm vụ, người lính sẽ là
nhân sự thay thế "Loại 2" và sẽ được tái biên chế vào một đơn vị hậu
cần hoặc một Đoàn hậu cần. Nếu một cá nhân bị thương đủ nặng để được phân loại
là "Loại 4" (bị thương nặng), người lính sẽ được đưa vào danh sách và
vận chuyển ra miền Bắc.
Đơn vị Hậu cần và điều dưỡng không chỉ chịu trách nhiệm cho một Đoàn
chi viện đã đến khu vực hoạt động của họ, mà thực tế còn hoàn toàn chịu trách
nhiệm di chuyển các nhóm vào và qua các khu vực biên giới. Điều này được thực
hiện thông qua một hệ thống các trạm giao liên của các Trung đoàn Đường dây, di
chuyển các nhóm qua khu vực hoạt động của họ và kết nối tạo thành một chuỗi trạm
giao liên kéo dài từ Mặt trận B3 đến tận khu vực biên giới phía đông Chiến khu
C.
Mặc dù chuỗi trạm giao liên chỉ được xác định chắc chắn có ở Trung
đoàn 92 và 90, nhưng có khả năng là Trung đoàn 94 cũng sẽ có các trạm giao liên,
điều này có thể mở rộng mạng lưới trạm giao liên này hơn nữa.
Nhiệm vụ của các Trung đoàn cũng là huấn luyện và giáo dục chính
trị cho các tân binh loại B (miền Nam) và tân binh loại A (có thể là người
Campuchia). Các Trung đoàn Đường dây cũng đảm nhận tất cả trách nhiệm thu gom
và xử lý những người lạc ngũ. Những nhân sự này nhận được sự chăm sóc y tế nếu
cần thiết và giáo dục chính trị trước khi được đưa trở lại đơn vị của họ.
Ngoài ra, các Trung đoàn Đường dây phần lớn chịu trách nhiệm cho
việc truyền đạt thông tin liên lạc thông qua các khu vực hoạt động. Hệ thống trạm
giao liên của các Trung đoàn cũng được sử dụng để hoàn thành một phần nhiệm vụ
này.
3. Cung cấp hậu cần cho các Trung đoàn đường dây
Đơn vị Hậu cần và điều dưỡng, do tính chất nhiệm vụ của mình,
phối hợp chặt chẽ với các Đoàn hậu cần trong mọi khía cạnh của nhiệm vụ, đặc
biệt là trong các hoạt động thể chất của họ. Vì Trung đoàn Đường dây tiếp nhận
tất cả nhân sự xuất viện từ bệnh viện của Đoàn hậu cần, nên một Đơn vị Đường
dây thường sẽ được đặt cùng vị trí với các bệnh viện này.
Mỗi Trung đoàn Đường dây xử lý số lượng lớn nhân sự chi viện và
dưỡng bệnh, các cơ quan hậu cần của các Trung đoàn không đủ khả năng hỗ trợ
loại hình hoạt động này. Do đó, các Trung đoàn đường dây hoàn toàn phụ thuộc
vào các Đoàn hậu cần về tất cả thực phẩm, quần áo, vật tư y tế, vũ khí và đạn
dược.
Các chiến dịch tại Campuchia cũng cho thấy các khu vực huấn
luyện và đóng quân lớn của các đơn vị Hậu cần và điều dưỡng ở gần các khu vực kho
lớn của Đoàn hậu cần. Mỗi Trung đoàn Đường dây được hỗ trợ bởi Đoàn hậu cần vận
hành khu vực mà các Đơn vị Đường dây họa động.
Phòng kế hoạch (J1) của Cục Hậu cần Miền chịu trách nhiệm cung cấp hỗ trợ hậu cần cho các Trung đoàn một khi nhu cầu của họ vượt quá khả năng và trách nhiệm của các khu vực Hậu cần liên quan.
Đăng nhận xét